Nỗi niềm được thắp hương viếng mộ

Những ngày se lạnh cuối năm, khi báo đài bắt đầu thông báo lịch bán vé tàu xe tết luôn mang lại cho tôi những cảm xúc của một niềm đau nỗi nhớ quê hương, trong khi mọi người đang chuẩn bị vui mừng về quê đón tết thì trái lại đối với tôi lại là những ngày cay đắng buồn đau sầu thảm nhất. Sau bao nhiêu năm sống kiếp không nhà, phải sống trong cảnh ly hương trên chính quê hương mình, đối với tôi hai tiếng “về quê” đã không còn! Dù đã cố quên nhưng khốn nạn thay ngày mà người ta đưa ông táo lại là ngày giổ nội tôi, nội tôi mất đúng vào ngày 23 tết năm 1978 – đó cũng là năm cuối cùng anh em tôi được hưởng không khí gia đình ấm áp trong căn nhà do chính tay anh chúng tôi dựng lên trong phần đất hương hỏa của gia tộc họ HUỲNH chúng tôi. Nhớ lại những ngày ấy với những thời khắc cuối năm bên những ngôi mộ tổ tiên gia tộc đã được con cháu tảo mộ chu toàn với khói hương và với sự tưởng nhớ thành kính đối với tổ tiên. Nhưng rồi sau đó thì như cụ Nguyễn Du diễn tả:

Người nách thước, kẻ tay đao; Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi.

Thắm thoát đã mấy mươi năm từ một thanh niên tràn đầy sức sống và sống có lý tưởng, tôi đã bỏ hơn nửa cuộc đời mình với những nỗi truân chuyên phải liên tục đấu tranh chống áp bức bất công, nhưng chẳng những không kết quả ngược lại còn bị rơi vào những “cuộc chiến” không lối thoát. Tôi đã mất quá nhiều thời gian của đời mình cho việc này, giờ đã bước sang tuổi xế chiều không còn nhiều thời gian nữa nhưng vẫn không biết đến bao giờ mình mới được “về quê”, không biết bao giờ mới được tự do thanh thản thắp những nén hương viếng mộ tổ tiên trong những ngày lễ giổ vì những ngôi mộ của gia tộc chúng tôi hiện đang bị chiếm đoạt…

Nội ơi! kính xin hương hồn Nội hãy tha thứ chúng con không thể thắp hương viếng mộ Nội mỗi khi người ta đưa ông táo cũng là ngày giổ của Nội. Nội ơi ! Xin Nội hãy tha thứ chúng con bất lực để Nội đã chết mà vẫn không được yên mồ mả. Khấn nguyện hương hồn tổ tông gia tộc họ HUỲNH phù hộ cho con cháu giải được nỗi oan khuất này để người sống có được nơi cư trú và người chết được yên mồ mả. Mong rằng các thế hệ mai sau sẽ không bao giờ còn phải sống dưới bất kỳ hình thức áp bức bất công phi lý nào.

Đây là một câu chuyện có thật, một câu chuyện không bình thường chút nào đối với số phận nghiệt ngã của một con người với những nỗi truân chuyên trong cuộc đời phải liên tục đấu tranh chống áp bức bất công. Xin tham khảo thêm tại đây:

http://h-c-thuan.tk/

Đầu năm 2009 anh Huỳnh Công Thế bệnh nặng bệnh viện trả về, trình báo đưa về an táng trong nghĩa trang gia tộc có sự xác nhận của chính quyền địa phương, vào ngày 24 tháng 12 âm lịch tức là một ngày sau ngày giổ nội tôi, thân nhân gia tộc chúng tôi sau bao nhiêu năm mới được cùng nhau thấp hương viếng mộ tổ tiên nhân dịp an táng Huỳnh Công Thế. Có thể nói đây là một thời khắc hiếm hoi và vô cùng quý báu đối với gia tộc họ HUỲNH chúng tôi. Và rồi mấy ngày sau đó chúng tôi phải leo rào để vào gắn mộ bia cho anh Huỳnh Công Thế.

Thiết nghĩ mồ mả không chỉ là tài sản riêng của một gia tộc mà còn là niềm tự hào của cả quốc gia dân tộc. Trong thời chiến tranh loạn lạc, bản thân người sống lo còn không xong, nên không lo cho mồ mả người chết chu toàn là điều có thể chấp nhận được. Ngày nay, đang ở thời bình trị, ổn định thì việc làm trước hết là phải khôi phục lại truyền thống văn hoá dân tộc lâu đời đã bị xâm hóa nghiêm trọng sau những thăng trầm của đất nước. Giữ gìn và bảo quản cúng viếng mồ mả tổ tiên là giử cho con cháu đời sau một truyền thống văn hóa đạo hiếu “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam.

Hiện con cháu gia tộc họ HUỲNH chúng tôi không được quyền giữ gìn bảo quản cúng viếng mồ mả tổ tiên nằm trong phần đất hương hỏa của gia tộc chúng tôi nhưng tôi vẫn cố gắng lưu truyền gìn giử được gia phả của gia tộc mình trên phần đất ảo. Những người con đi xa, nếu bị thất lạc thông tin về gia tộc họ HUỲNH có thể dễ dàng tìm lại được nguồn cội của mình trên website Việt Nam gia phả tại đây:

http://www.vietnamgiapha.com/XemGiaPha/6/giapha.html

Người Việt Nam chúng ta có câu: “Sống cái nhà – Thác cái mồ” nhưng với những gì đã xảy ra đối với tôi và gia tộc tôi, cả với người sống lẫn người chết quả thực là đã quá sức chịu đựng!. Thiết nghĩ cướp nhà người sống và nhất là cướp mộ người chết là một trọng tội cần phải được trừng trị một cách thật nghiêm khắc. Tôi luôn tin tưởng rằng: quyền bảo quản giử gìn mồ mả tổ tiên trong phần đất hương hỏa của gia tộc họ “HUỲNH” rồi thế nào cũng trở về với con cháu họ HUỲNH chúng tôi và khi đó tôi sẽ vô cùng mãn nguyện.

Và khi nhìn lại “đoạn trường truân chuyên” trong suốt bao nhiêu năm qua dường như có giọt lệ nào, không chảy xuống mà chảy ngược vào tim tôi, lăn mãi, và lăn mãi… Người ta có thể tách quê hương ra khỏi con người nhưng không thể tách niềm đau nỗi nhớ quê hương ra khỏi tâm hồn họ.

Những ngày cuối năm 2010

HUỲNH CÔNG THUẬN

ĐT: 0983323336 – Email: huynhcongthuan@gmail.com

Advertisements

About Huỳnh Công Thuận

Quyết tâm phải đi đến tận cùng sự thật!
Bài này đã được đăng trong Khác. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s